T́m Cha.    

Kính gi “GIA Đ̀NH TRƯỜNG VƠ BỊ QUỐC GIA ĐÀ LẠT ”

Tôi tên Huỳnh Trần Vũ hiện ở Việt Nam , là con của cố SVSQ HUỲNH HỮU ĐỨC nhập ngũ vào trường SQDL khóa 22 khai giảng ngày 6/12/65 và ra trường ngày 12/12/69 – Khóa Trương Quang Ân . Cha tôi thuộc tiểu đoàn 1,  Đại đội A , ra trường phục vụ binh chủng nhảy dù ..

T́nh cờ xem trên trang web GĐTVBQGĐL thấy di ảnh của cha ḿnh tôi rất tự hào , nhưng cũng nghẹn ḷng v́ bấy lâu nay một số bạn bè của cha ḿnh vẫn c̣n nhưng riêng cha ḿnh th́ không biết tin ǵ cả .. Hôm nay tôi viết vài ḍng này gởi đến GĐTVBQGĐL để mong có thêm tin tức về chiến sĩ của GĐTVBQGĐL .

Sau ngày 30/4/75 cha tôi bị bắt đi học cải tạo , lúc đó tôi chỉ mới 3 tuổi . Mẹ tôi cùng 2 em tôi phải bỏ Sài G̣n trốn về quê ở Đồng Tháp . Năm 1980 lúc được 8 tuổi mẹ tôi phải gởi tôi cho bà Nội . Tôi chỉ biết cha tôi qua sự kể lại của Bà Nội , bà tôi rất thương nhớ cha tôi . Năm 2006 trước lúc qua đời bà c̣n dặn phải cố t́m ra thân xác cha tôi , bà khóc rất nhiều mỗi khi nhắc đến hay kể về cha tôi cho tôi nghe . Cha tôi một sĩ quan Đà Lạt nhất định không bao giờ khuất phục trước quân thù . Hy vọng những điều mà tôi ghi nhận dưới đây từ bà tôi  sẽ được bổ sung và làm rơ ràng hơn thông qua trang web GĐVBQGDL . Các bác hay cô chú nào biết thêm về ba tôi xin cho tôi thêm tin  tức.

Năm 1979 trong trại cải tạo ở Bùi Gia Mập thuộc tỉnh Sông Bé – VN cha tôi đă trốn trại cùng với một nhóm người . Nhóm này chia làm hai tốp , một tốp chạy vào rừng t́m đường sang Thái Lan (nhóm của Ba tôi ), nhóm c̣n lại trở về nhà t́m cách vượt biên sau . Bà tôi kể rằng nhóm về nhà có một sĩ quan cũng tên là ĐỨC c̣n gọi là “Đức Đầu Bạc” (c̣n ba tôi là “Đức Đen” ) về tới nhà ở quận 8 , bà tôi có đến hỏi thăm nhưng người nhà sợ lộ chuyện nên không tiếp , về nhà bà khóc rất nhiều . . . 5 năm , 10 năm rồi 30 năm lần lượt trôi qua tin tức về ba tôi giờ tôi cũng chẳng biết . Trại cải tạo cũng chẳng thông báo ǵ . Hàng chục năm qua tôi cũng hiểu rằng cha tôi đă chết nhưng chết ở đâu , chết v́ lư do ǵ (bị bắt lại đánh dập chết hay chết trong rừng ) thân xác có c̣n nguyên vẹn không .

Tôi chỉ mong ước rằng có thêm tin ǵ đó về ba tôi , những người cùng trốn trại lúc đó có ai c̣n sống không, xin cho tôi được biết thêm vế ba tôi , bác “Đức Đầu Bạc” không biết có c̣n không ? Cuộc đời của tôi không mong muốn ǵ hơn là t́m được thân xác cha ḿnh ,hay ít ra cũng biết được ngày mất của cha ḿnh để làm giỗ cho xứng với người SQVBQGDL .

Nay nhờ các bác hăy giúp em . Ngàn lời cảm ơn GĐVBQGDL

 

Thơ của cháu Vũ được chuyển cho khóa 22, và bạn Đức Đầu Bạc đă nhận được lời nhắn. Biết được sự nôn nóng của cháu Vũ chũng như anh em cùng khóa, bạn Đức Đầu Bạc đă tóm lược khái quát về trại tù mà cộng sản gọi là trại cải tạo và sự vượt thoát của bạn Đức Đen.  

 

Các bạn khóa 22 thân mến,

Tôi muốn được kể lại với các bạn về chuyện Đức đen tức Huỳnh Hữu Đức, A22 và tôi những ngày ở trong trại tù Cải tạo sau tháng 4/1975 và  bạn Đức đă trốn trại thế nào để rồi đến nay không ai biết tin tức sống thác ra sao, để biết đến một khoảng đời của người bạn cùng khóa và dành giây phút nhớ thương, thông cảm. Chứ c̣n như các bạn nào muốn chờ nghe một câu chuyện vượt trại tù có tính cách cách ly kỳ, hấp dẩn th́ sẽ hoàn toàn thất vọng, xin đừng bơ công đọc những ḍng chữ nầy mất thời giờ của bạn.

Các bạn biết, tôi không có trí nhớ dai như Huỳnh vinh Quang, không có được tài viết như các bạn KCCự, GVNhân, NXNam... nên như có phần tà tà lại ngắn gọn xin các bạn thông cảm.

Sau ngày măn khóa rời trường mẹ đi nhận đơn vị, trên bước đường xuôi ngược quân hành thỉnh thoảng tôi cũng có may gặp lại vài bạn đồng khóa để hàn huyên tâm t́nh, ngoài ra có được thêm một lần sống gần gũi trở lại với gần 20 bạn K22, là dịp về học khóa 1 Cao đẵng Kỷ thuật Công Binh ngay tại Cục Công Binh gần trường Quân Y Saigon. Nhưng có 2 người bạn chung khóa do định mệnh an bày thế nào đă cho tôi được sống gần gủi cùng chia gian khổ bên nhau nhiều nhất để vấn vương bao kỷ niệm đến bây giờ, đó là Dương công Phó C22 và Huỳnh hữu Đức A22. Mong có dịp  gởi chút tâm t́nh những ngày quân hành với bạn Phó lúc ở chung TĐ5/TQLC 40 năm trước, nhớ bạn nhiều lắm Phó ơi.

C̣n về Huỳnh Hữu Đức, A22, khi ra trường chọn Binh chủng Nhảy Dù cùng chung với Đỗ văn Bền và Phạm quang Thành là 2 chàng phù rể cho tôi ngày tôi cưới vợ năm 1972 lúc học CB.

Đến sau ngày mất nước đi ở tù, mới gặp lại HHĐức lần đầu trong trại tù Cải tạo Cà- tum để rồi từ đó qua bao lần chuyển trại vẩn ở gần nhau từ Cà- tum về Hốc- môn qua Long- giao rồi đến trại Bùi gia Phúc trong tỉnh Phước long là nơi Đức bỏ trốn năm1979 cùng với 2 người khóa đàn em.

Ngày c̣n ở Cà tum 2 đứa ở 2 đội cách nhau cái sân nhỏ,  khi về đến Hốc Môn th́ được ở chung một đội nên mới có cơ hội được ở gần ăn uống chung với nhau, đến khi về đến Phước Long th́ lại bị chia ở khác Đội nhưng vẩn được ở chung một dăy nhà (láng), thường đi làm lao động chung hằng ngày.

HHĐức là anh cả trong một gia đ́nh có nhiều anh chị em lắm, năm 1975 khi vào tù HHĐức để lại người vợ trẻ với 3 đứa con thơ, đứa lớn nhất là cháu Vũ mới có 3 tuổi. Tay trắng, hoàn cảnh khó khăn, chị Đức thường phải gởi con cho bà Nội chúng nuôi. Mỗi lần được mẹ đến thăm nuôi th́ Đức Đen càng buồn v́ biết gia đ́nh phải khổ thêm v́ ḿnh, nên Đức thường khuyên gia đ́nh đừng đến thăm. Tuy vậy mỗi lần chuyển đến trại khác tôi vẩn thấy có bà mẹ tới thăm con. Đức có một người em là pilot láy trực thăng cũng đi tù cải tạo, hiện đang ở Brisbane, Úc châu.

Trại tù Cải tạo Bùi gia Phúc và trại Bùi gia Mập cùng nằm trong tỉnh Phước Long nay gọi là B́nh Phước.  Trước cổng trại BGP cách không đầy trăm thước có con đường đất thật lớn chạy ra đến tỉnh lỵ. Bên kia con đường là cái thung lũng cạnh đó là cái đồi thấp được phát hoang hể tới mùa mưa là trồng lúa mọi.

Bên trái của trại cách hàng rào vài chục thước là một con suối nước rất trong, có bắt cái cầu tre để đi qua lại hằng ngày lao động. Công việc hằng ngày của tù nhân là đi nhổ củ khoai ḿ, mỗi người có một cái bao đựng đủ chỉ tiêu 25 kư mỗi ngày, có khi th́ trồng thêm cây ḿ hay trồng lúa hoặc làm nhiều việc linh tinh khác theo phân công. Mỗi sáng đi làm lao động mỗi toán thường có 1 hoặc 2 bộ đội mang súng theo canh chừng, kiểm soát, khi đến vườn ḿ th́ chia ra đi nhổ đến chiều tập trung lại điểm danh, mang khoai về giao cho đủ chỉ tiêu của mỗi người.

Tại đây Đức Đen và tôi sống thân thiết thêm với 2 chú khóa đàn em là  Đặng văn Khải K26 và một người tên Bảo hiện tại tôi không biết  khóa mấy, dáng người cao ráo, da trắng ( trước đây tôi vẩn đinh ninh là Bảo K30, nhưng khi t́m trong  trang web danh sách của K30 th́ không có người nào tên là Bảo). Tôi nhớ được tên chú Khải là may nhờ hỏi đúng chú Nguyễn Đức K26 đang ở Úc, v́ chú Khải đánh cờ tướng giỏi lắm, hay chơi cờ với Đức Đen. Mỗi khi đi làm chung toán, chú Khải hay nhổ ḿ giúp luôn phần chỉ tiêu cho tôi. Những lúc xong việc sớm anh em hay t́m chổ ngồi nghỉ cách xa người khác để bàn bạc, tâm sự, v́ VB dể thân và tin nhau hơn người khác. Nghĩ ḿnh là thân trai thời binh lửa mong góp  phần  bảo vệ quê hương, nay nước mất vào tù ôm hận mang theo bao tâm trạng ngổn ngang, nợ nước chưa xong t́nh nhà không trọn, bao năm qua không làm được ǵ cho gia đ́nh, cứ để gia đ́nh phải khổ triền miên v́ ḿnh th́ không đành ḷng. Nên rồi sau những đắn đo suy tính 4 anh em quyết định trốn đi. Phải làm cái ǵ đó cho không thẹn đời trai.

 Rồi Đức Đen mới nhờ người nhà lên thăm nuôi, mang cho 1 cái địa bàn, 1 cái bản đồ nhỏ bằng trang giấy học tṛ và một ít thuốc men. Lương thực th́ có cơm khô,  những lát khoai ḿ chỉ cần đủ ăn một tuần, mười ngày cùng với vài con tôm khô và muối, v́ tin rằng trên đường đi sẽ kiếm thêm được thức ăn không khó. Mỗi người có một cái túi đeo lưng đựng thêm quần áo và những vật linh tinh khác sao cho vừa sức để đi đường xa. Dự trù phải đi từ 2 đến 3 tháng  mới đến được Thái Lan, từ Phước Long đi theo hướng Tây qua biên giới Viêt-Miên đến sông Mêkông th́ đi lên hướng Bắc cặp theo sông nầy đi hoài sẽ không sợ bị đói khát. Cũng mang ít nhiều hy vọng là trên đường đi sẽ gặp được một nhóm kháng chiến nào đó của phe ḿnh để nối tiếp mộng tang bồng.

Kinh nghiệm qua những người trốn trại chui hàng rào đi ban đêm thường gặp trở ngại dể bị bắt trở lại và bị đánh đập hay bắn bỏ. Ban đêm ḿnh đâu biết trạm gát và toán đi kích của VC ở đâu mà tránh, ban đêm khó thấy đi chậm, sáng điểm danh biết thiếu là họ cho người đi t́m bắt lại không khó, nên anh em đồng ư là phải đi ban ngày, lợi dụng lúc mọi người tập họp ra trại đi lao động buổi sáng, ḿnh cùng ra theo, rồi sau đó lén đến chổ lấy đồ đă chất dấu sẵn trước rồi đi luôn, đến tối có điểm danh th́ đă đi được xa lắm khó theo bắt. Lương thực đồ dùng lúc thuận tiện mỗi người đă đem dấu bên ngoài trại trước đó vài ngày.

 Mọi chuyện đă chuẩn bị xong chỉ c̣n chờ đúng ngày ấn định là lên đường, th́  vợ tôi sau nhiều lần khóc lóc khuyên tôi bỏ ư định trốn trại không được nên về xin má tôi lên can ngăn. Một tuần trước ngày định đi trốn có đợt  thăm nuôi, những giọt nước mắt của người mẹ  làm tôi chùn ḷng, ba má chỉ có tôi là đứa con duy nhất, một lần t́nh nguyện vào lính đă làm buồn cho 2 người, nên tôi phải vâng lời mẹ nói cho anh em biết tôi không đi.  V́ chuyện đi hay ở của tôi không gây trở ngại nào cho chuyến đi của 3 anh em c̣n lại nên họ vẩn tiếp tục theo kế hoạch đă định.

Sáng hôm đó không nhớ ngày mấy, vào độ tháng 7 năm 1979 len theo nhóm đi lao động nhổ ḿ, qua cây cầu tre bắt ngang con suối, tôi đưa 3 người bạn đi một đoạn mà không dám nói lời từ biệt sợ bọn coi tù gần đó nghe được, mà chỉ nh́n 3 người đi khuất vào rừng cây với ḷng cầu nguyện cho họ gặp được nhiều may mắn. Chờ vài ngày sau không thấy trại thông báo ǵ về 3 người tôi cũng mừng thầm là họ đă đi thoát được êm xuôi, b́nh an. Nhiều tuần sau cũng không thấy trại thông báo tin ǵ về họ, cũng không nói là họ bị bắt hay đă bị bắn chết để răng đe, hù dọa như những lần trước kia khi trại có người đi trốn.

Anh em đi rồi, ḿnh tôi c̣n ở lại buồn quá, nên những lần được thăm nuôi sau đó, tôi bàn với gia đ́nh t́m cách để cho tôi trốn về Saigon. Khoảng hai tháng sau,  tháng 9 hay tháng10 năm 1979, như đă hẹn trước, bà xă tôi cùng với đứa em của người bạn tù tên Sơn giả bộ lên thăm nuôi đột xuất, thay v́ đi xe đ̣ th́ chạy chiếc xe gắn máy hiệu Honda của tôi lên, đem theo 2 bộ quần áo và giấy tờ công nhân viên giả, rồi dấu xe và mọi thứ trong những lùm cây bên vệ đường cách xa trại vài cây số chờ chúng tôi đến. Phần chúng tôi cũng thật đầy may mắn mới đến được chổ hẹn để lấy xe, rồi chạy thẳng về Saigon qua tỉnh lỵ Phước Long và B́nh Dương an toàn, có qua trạm gát mà sao không bị chận lại xét. Không biết đến ngày giờ đó Đức Đen đang ở đâu, c̣n sống hay đă mất . Bạn có về phù hộ cho tôi vượt thoát trại tù lần đó không?

 

Bạn Đức Đầu Bạc đă gọi về nhờ các bạn Mỹ Nữ cố liên lạc với gia đ́nh H.Đức để biết về hoàn cảnh và nguyện vọng.

Cụôc tiếp xúc đầu tiên tại Sài g̣n : Mỹ Nữ. gặp Tài là em trai út của H,Đức và H .Trần Vũ là con trai lớn của H.Đức ,trông hiền lành chất phác, nói năng chậm chạp, đang là công nhân giày da với mức lương khỏang 1 triệu rưởi/tháng (mức lương thấp nhất so với thời giá) .Lúc H.Đức ra đi th́  3 đứa con trai mới được vài tuổi , cuộc sống quá khó khăn nên Trần Vũ và đứa em trai út phải sống nhờ bên nội, học chưa hết tiểu học, mưu sinh vất vả ,lại ở nhà thuê (pḥng trọ).

Cuộc tiếp xúc tiếp theo : để nắm đủ yếu tố , cần phải có cuộc gặp trực tiếp với Chị Trần thị Nê là vợ của H.Đức ,v́ tâm tư nguyện vọng và tiếng nói của chị mới được xem là chính thức .

 Do đó mới có cuộc hành tŕnh đi Đồng Tháp thăm mẹ con chị Nê vào ngày 9/4/2009 vừa qua.

 

 

Chuyến đi gồm có: Mỹ Nữ., Thế và đặc biệt có Châu Phước Cơ( từ Úc về cùng tháp tùng), đặc biệt hơn nữa là Cơ đảm trách toàn bộ chi phí dọc đường. Bốn lữ khách trên 2 con ngựa sắt hai bánh, bắt đầu từ 6 giờ sáng và ḥan tất lúc 11 giờ đêm cùng ngày.

Từ Sài g̣n qua Long An, ngả ba Trung Lương, Cai Lậy, Cái Bè, đến ngả ba An Hữu là 130 km, từ đó rẻ phải đi 35 km đến Cao Lảnh, đi tiếp 30 km đến bến đ̣ phà ,qua phà vượt sông Tiền đến cù lao, đi thêm 15 km nữa mới tới nhà chị Nê ,lúc đó đă là 14g30.

Cuộc hội ngộ chủ khách lần đầu tiên mà như gặp lại cố nhân, Chị Nê thổn thức trải ḷng từ khi chị và H.Đức gặp gỡ và nên vợ chồng đến khi H. Đức về đơn vị rồi đi tập trung , những lần đi thăm nuôi... Khi Đức đi , 3 con trai c̣n nhỏ , cuộc sống quá khó khăn phải gửi 2 đứa bên nội, c̣n chị dắt 1 đứa về quê, không biết làm ruộng cũng cố bương trải để kiếm miếng cơm. Nay đứa con thứ 2 H. Trần Dơan đă là giáo viên cấp 3 , hai mẹ con nương tựa nhau sống qua ngày. Hai đứa kia là H.Trần Vũ (độc thân) và đứa  em út (có vợ) đang lây lất ở Sài g̣n, thỉnh thỏang mới đi thăm nhau  v́ đường sá xa xôi và kinh tế eo hẹp.

Th́ ra vợ chồng  H.Đức quá thân với vợ chồng Đào Tiến Viện ( Viện và Liên là vợ trước, vợ sau cũa V là chị Cơ hiện ở Di Linh).

Rất cảm động về những món thiết thân của H.Đức mà chị Nê c̣n cố gắng giữ (văn bằng tốt nghiệp Trường VBQGVN, một số h́nh ảnh thời sinh viên, đặc biệt nhất là cuốn Lưu niệm 22 c̣n nguyên vẹn). Nhất là tấm di ảnh của H.Đức trong quân phục dù đặt trang trọng trên bàn thờ bên vách gỗ, đơn sơ nhưng thiêng liêng vô cùng, anh em 4 tên đă thắp nhang khấn viếng trước bàn thờ của Đức.

Có điều rất mủi ḷng là căn nhà của chị Nê tuyềnh toàng quá, phải nói đó là cái cḥi, một căn nhà sàn cao cẳng trên 30 m2 tựa trên những cây cừ tràm gá trên 1 khỏang ruộng sát con đường làng nhỏ hẹp. Mái tôn có nhiều lỗ, vách th́ vừa gỗ vứa tôn tạp nhạp, sàn ráp bằng những tấm gỗ tạp đủ kích cỡ, dày mỏng khác nhau, có những khe hỡ thấy xuyên xuống nền đất ruộng phía dưới. Thoạt bước vào cửa đă thấy ngay cảnh đơn sơ tột cùng: một chiếc giường gỗ x̣ang xỉnh đặt ngay giữa nhà , bên cạnh là chiếc bàn con với 2 cái ghế đẩu tự đóng xộc xệch. Sát vách gỗ là một chiếc tủ cũ phía trên để bàn thờ gồm 1 khung ảnh của Đức và 1 bát nhang. Tất cả chỉ có thế.

Chính v́ những h́nh ảnh hiện thực đó,  tha thiết đề nghị và kêu gọi tấm ḷng các bạn 22 hải ngọai có kế hoạch giúp đỡ cho vợ con Đức, trường hợp này rất đáng được giúp đỡ. Hiện nay, nguyện vọng lớn nhất của mẹ con chị Nê là t́m được hài cốt của chồng và cha. Nếu có được khỏan  tiền giúp đỡ th́ nên gửi trực tiếp cho chị để tùy nghi sử dụng.

Thưa các bạn,

Ng Như Lâm vốn cùng pḥng với H.Đức 2 năm cuối bên đại đội H, nên khi nghe tin , đă gửi ngay 100 USD nhờ tụi này trao cho vợ con Đức, trước làm quà thăm sau là tiền mừng cưới cho cháu H .Trần Doăn (cưới ngày 3/5/09 tới đây). Tiền đă được trao và chị Nê đă có viết bức thư ngắn cảm ơn Lâm (kèm theo thư này).

Ng̣ai ra , kèm theo đây có vài tấm ảnh mà 4  anh em chụp chung với vợ con Đức trước nhà .

 Cuối thư, một lần nữa xin gửi đến các bạn lời kêu gọi giúp đỡ cho vợ con Đức, anh em rât thương cảm trước hoàn cảnh gia đ́nh người bạn không may của chúng ta.

 Thân ái và hẹn thư sau,

Mỹ Nữ,  Thế Cơ.

 

 

                             Mọi tin tức, bài vở muốn post trên wesite xin email  muxanhnguyenthao@yahoo.com

 

 

E-mail the Webmaster with questions or comments about the Web site