|
|
|
| Khóa 22 Trường Vơ Bị Quốc Gia Việt Nam
xin chào mừng |
|
h́nh c̣n
đây, người đă đâu rồi? |
Chia Buồn
Nhạc Mẫu bạn Phạm Quang Thành
Thân Mẫu bạn Lê Văn Kiện |
|
Đi t́m hài cốt Cha
Cuộc đời của tôi không mong muốn ǵ hơn là
t́m được thân xác cha ḿnh ,hay ít ra cũng
biết được ngày mất của cha ḿnh để làm giỗ
cho xứng với người SQVBQGDL .Nay nhờ các bác
hăy giúp em . Ngàn lời cảm ơn GĐVBQGDL
|
Bản tin
khóa 22 số 2
Tháng 11 có ngày Cựu Chiến Binh để mọi người
cùng tưởng nhớ và vinh danh nhửng người đă
một thời cầm súng bảo vệ cho tự do, công lư. |
Dục Mỹ, ḷ luyện thép
Trung tá Trần công Liễu
chỉ huy trưởng Trung tâm huấn luyện trao bằng tốt nghiệp
trong lễ măn khóa 32
hành quân biệt động Rừng Núi Śnh lầy cho thủ khoa Châu văn Hiền, |
|
|
Ngưỡng cửa nhà binh
Buổi
lễ trao găng, mũ trong pḥng và lễ gắn Alpha tại Vũ đ́nh Trường đă
chấm dứt 8 tuần Tân Khóa Sinh, 56 ngày huấn nhục, vui buồn có nhau,
đó là mấu chốt vô h́nh như lần lần ăn sâu vào tâm hồn chúng tôi,
những người xa lạ từ mọi miền của đất nước, nhưng nay chúng tôi kết
hợp và kể từ đêm hôm nay chúng tôi hănh diện là SINH VIÊN SĨ QUAN
KHÓA 22 TRƯỜNG VƠ BỊ QUỐC GIA VIỆT NAM. |
Một lần về thăm
Khi tôi thức dây, mặt trời đă lên cao.
Cái nắng vẫn âm ỉ tăng dần nhiệt độ. Tôi đi tắm rồi bốc
phone nhắc hai bạn giờ hẹn. Mỹ và Nữa đến trên hai chiếc
cub 81 và Honda dame. Xe của Nữa khá hơn, c̣n xe của Mỹ
phải đẩy để lấy trớn. Tôi t́nh nguyện đẩy xe cho Mỹ để
được ôm cái eo ếch có nhiều xương hơn thịt. |
Lần cuồi gặp người phi công A37
Đến trước mặt Bộ Tư
Lệnh Quân Đoàn I tôi gặp Đỗ Thạnh chạy chiếc Lambretta
ngược chiều, chúng tôi đều ngừng lại. Tôi hỏi Thạnh |
Hoạt cảnh Vá Cờ
(trích bài thơ Vá Cờ của Cựu SVSQ Đặng Trí Hoàn K14 tức là thi sĩ Hà
Huyền Chi) |
Một câu chuyện t́nh
Và quan
trọng, theo em nghĩ và em đă làm nhiều lần là khi giận th́ nên nghĩ
những cái tốt của nhau. Quả thật anh ấy là
Người chân thành, tốt
bụng, trung thành với vợ và yêu thương con cái.
Đối với em như thế
là đủ rồi. |
An Giang
Vậy mà cũng lần quần gần hai giờ mới t́m ra nhà v́ số
nhà hơi lắt léo mặc dù đường phố không đến nổi bàn cờ
như ở Sàig̣n. Chẳng có ai ở nhà nhưng t́m được đến nơi
là thấy nhẹ nhàng rồi. |
|